Thứ Hai, 22 tháng 2, 2016

Người bạn đích thực - Chương 2 | Con Lai - Tiểu thuyết

Chương 2: Người bạn đích thực 


Những người phụ nữ mạnh mẽ luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác ngay cả khi họ đang phải vật lộn với khó khăn của chính mình
“Strong woman put themselves on the line for others, even if they are fighting their own battles
---
Huệ vẫn buồn rầu vì chót thôi việc. Tôi đã nghĩ ra cách giúp nhưng chưa hứa hẹn. Phải chắc chắn đã.
Tôi gọi cho mấy mối quen biết để hỏi xem liệu đợt này có tài liệu để tôi nhận dịch không. Thì biết nói sao. Chẳng nhẽ bảo bạn tôi đang cần tiền. Họ sẽ hỏi bạn tôi là ai, đã từng làm ở đâu, kinh nghiệm ra sao… Tôi đã từng hợp tác với họ, họ đã tin tưởng khi giao tài liệu cho một người biết lượng sức mình và luôn đúng hạn như tôi.
Vấn đề bây giờ tôi phải đặt niềm tin vào bạn mình, lượng đúng sức bạn mình để nhận cho phù hợp. Tôi biết Huệ nhiều năm, khả năng tiếng Anh của nó còn tốt hơn tôi. Chỉ lo thời gian thai nghén này có đủ quyết tâm để hoàn thành các phần việc mà tôi đứng ra nhận không thôi. Trường hợp xấu nhất, nó bỏ gánh giữa đường, tôi đành ngậm ngùi dịch nốt để bảo toàn uy tín cá nhân.
Giờ là lúc “tự hào” về tình trạng độc thân. Tôi chẳng vướng bận gì nhiều. Cùng lắm bỏ mấy buổi tập yoga, mấy buổi học thêm ngoại ngữ hay mấy buổi café tán gẫu là xong. Quyết định vậy, tôi ước chừng khối lượng công việc và nhận các bản dịch ngay mà không đắn đo gì nữa.
 ---
Tuần tiếp theo, chưa có phát sinh gì nhiều ngoài việc phải cùng Kim Anh nghĩ ra phương cách đối phó với tình hình nguy cấp về tài chính. Nguồn vốn ngắn hạn của công ty đã cạn kiệt trong khi các dự án dài hơi thì phải mất đến vài tháng hay cả năm nữa mới có khả năng nhìn thấy tương lai. Cũng chưa chắc có đem lại lợi nhuận cho công ty không.
 Giờ nguồn thu duy nhất đều trông chờ vào doanh thu của phòng tôi. Không thể tuyển thêm người để đẩy mạnh việc phát triển thị trường, lối thoát duy nhất cho thời điểm hiện tại là phải duy trì quan hệ khách hàng thật tốt, tối ưu hóa doanh thu từ các khách hàng ruột bằng cách bán thêm dịch vụ, quản lý tốt hơn, sát sao hơn đến khả năng sinh lời của từng sản phẩm, từng khách hàng đang có.
 Tôi đủ tự tin để xin một công việc khác tốt bằng hoặc hơn thế này. Thực ra tôi cũng đã nghĩ đến việc chuyển đi từ một năm về trước khi công ty rơi vào giai đoạn khủng hoảng đầu tiên. Nhưng tôi tự nhủ lần này phải quyết tâm hơn, phải cố gắng bám trụ để thụ hưởng thành quả. Tôi đã luôn là người “trồng cây” để cho người khác “hái quả”.
Những lần chuyển việc trước đa phần lý do cá nhân. Thời điểm này tôi đang tạm hài lòng. Việc xây dựng thị trường từ con số không đã bắt đầu có kết quả. Uy tín công ty đã bắt đầu tăng cao. Nhờ sự chủ động về thời gian, địa điểm làm việc, tôi đang có một đời sống cá nhân phong phú hơn.
 ---
Sau giờ làm, tôi ra quán Avalon ưa thích để gặp Mai, một người bạn thân. Từ khi Mai chuyển công ty rồi có con nhỏ chúng tôi không còn nhiều thời gian hàn huyên. Ngoài tiếp quản công việc mới, chăm con, em còn gánh thêm việc nhà ngoại mà bà chị đoảng vị của em đã chối bỏ.
Em gầy xác xơ, đôi mắt cũng ảm đạm, u buồn hơn trước. Nhìn em mà thấy thương cho cái kiếp đàn bà Việt nam! Cuộc đời “nước chảy bèo trôi”. Vận mệnh bản thân bỗng chốc trao vào tay kẻ khác.
 - Em đang bối rối quá chị ạ” - Mai lên tiếng cắt ngang dòng suy tư lan man của tôi - “Em lỡ có thai hơn 8 tuần rồi. Giờ em không thể sinh thêm đứa nữa. Bỏ thì…nhà em theo đạo... Bố mẹ chồng bảo nếu để đẻ thì tự lo chứ ông bà không giúp đỡ được. (Kỳ thực thì thằng Cu Bi hiện giờ ông bà cũng chẳng giúp được là bao, tôi nghĩ) , công việc chồng em vẫn chưa ổn (đã bao giờ ổn chưa nhỉ?). Nếu giờ sinh thêm đứa nữa em chẳng biết phải làm sao”.
Mắt Mai ngân ngấn lệ hay là tôi tưởng tượng thế. Chính mắt tôi đang ngấn lệ thì đúng hơn. Tôi là con người nhạy cảm. Tôi nghe chuyện người mà cứ vặc vào thân rồi thấy tủi hổ như chính mình đang phải gánh chịu sóng gió cuộc đời.
Bao năm Mai là người “luôn luôn lắng nghe, luôn luôn thấu hiểu”. Nhưng tôi đoán từ nay em sẽ không còn đủ sức để nghe nữa. Hôm nay em nói một thôi một hồi, cũng không để ý xem tôi có đang nghe, hay đang nghĩ gì về những điều em nói. Nước sắp tràn ly. Nếu không trút bớt thì nó sẽ tràn ra lênh láng không có gì kìm giữ được.
-         Cứ bình tĩnh, Mai – tôi cố xoa dịu - Quan trọng là em có muốn giữ đứa bé không?
-         Em muốn lắm chứ. Con cái là trời cho. Nhưng với tình cảnh của em thì muốn có được không?
-         Chị không chắc. Chị hiểu là nuôi một đứa con không phải đơn giản. Thực ra chị đã khuyên em cách đây mấy năm rồi… Nếu không chắc có thể gắn bó, nương tựa vào người em sắp lấy làm chồng thì đừng có cố. Chị còn kể cho em mấy ví dụ để đời đó. Em có chịu nghe đâu – tôi vừa thương mà cũng vừa bực quay ra mắng Mai
-         Vâng, tại em cả. Lúc đó em cứ nghĩ mình nhiều tuổi, qua thời gian anh ấy sẽ thay đổi…
-         “Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời”. Đó là lý do chị chưa lấy chồng (  cũng sẽ không lấy chồng Việt đâu) - không kịp để Mai nói gì, tôi tiếp- Em cũng thật là…đứa đầu đã thế….khó khăn, khổ sở... Thời đại văn minh mà để nhỡ– thấy mặt em nhăn nhó khổ sở, tôi lại hạ giọng – mà thôi, quan trọng giờ em tính sao?
-         Dạ chồng em thì nói là không muốn giữ vì sợ vất vả
-         Lão ấy có thêm đứa nữa thì uống nhiều hơn, bận nỗi gì. Quan trọng là em định sao?
-         Em chưa biết phải làm sao. Theo chị em phải làm thế nào? – Mai nhìn tôi vẻ trông chờ, cứ như tôi có thể mang đến cho em một phép màu. Tôi còn chưa có ý định lấy chồng sinh con
-         Chị hay ai khác không quan trọng. Nếu giữ em sẽ vất vả lắm đó. Em phải biết mình có gánh vác được không
-         Em vất vả không ngại. Chỉ sợ con mình không bằng con người ta. Cu Bi nhà em còn nhỏ, hay ốm vặt; bố mẹ đẻ không giúp được gì về kinh tế, dạo này lại ốm đau luôn; anh chị em trong nhà thì không nhờ mình đã là may rồi…– giọng Mai nghẹn đi - em cảm thấy cùng đường quá, thực sự là “lực bất tòng tâm”…nhưng bỏ đi thì em thấy có lỗi vô cùng…em bế tắc quá chị ơi!
Tôi tưởng Mai sẽ khóc nhưng nó mạnh mẽ hơn tôi rất nhiều, Sau một hồi nghe kể lể, Mai lại là người đưa giấy ăn cho tôi thấm nước mắt
-         Khóc cũng có giải quyết được gì đâu. Thôi đi bà – nói đoạn Mai vừa cười quê tôi vừa nháy mắt
-         Giả vờ cho cô cười thôi, thấy đỡ hơn chưa – tôi lấp liếm - Nếu em thực sự cần chị có thể cho em vay tiền để sinh và nuôi đứa này.
-         Ai lại thế, em không dám vay tiền của chị đâu. Chị vẫn chưa tỉnh à. Bao nhiêu người vì tiền mà trở mặt với chị… Em không muốn mất người bạn tâm giao như chị
-         Giở người. Nếu cô vay tiền tiêu vớ vẩn, mục đích thiếu rõ ràng thì còn lâu. Đây là chuyện sống còn. Coi như tôi đầu tư cho thế hệ tương lai. “Sông có khúc, người có lúc”...
-         Em cảm ơn tấm chân tình của chị. Em sẽ suy nghĩ thêm. Nếu giả như có khó khăn quá thì chắc em mới nhờ đến chị
-         Ừ, nghĩ kỹ đi. Chị không đủ bao la để nhận con em về nuôi nhưng cho vay tháng vài triệu thì được. Chị cô giỏi giang chắc không đến nước thất nghiệp hay khó khăn quá mà nuốt lời đâu (nghĩ đến tình hình tài chính công ty mà ngao ngán)… Chị có thể nhận thêm việc cho em làm ở nhà nếu em thu xếp được. Việc kinh doanh trực tuyến bây giờ đang lên. Chị đào tạo miễn phí, khách hàng chị kiếm và bảo lãnh cho em. Chỉ cần cô không mang tai tiếng gì cho tôi là được. Thôi, vui lên!. Chuyện đâu có đó. Ra ngoại thành hóng gió chút đi...
Mai im lặng phục tùng. Nó thừa biết khi tôi rủ ra ngoại thành hóng gió nghĩa là trong tôi cũng đang chất chứa nhiều điều muốn nói. Đôi lúc tính tôi cũng kỳ lạ, có lúc thì tuôn ra hàng tràng nhưng đôi khi có những việc thì cứ âm thầm nuốt vào trong. Mà giờ thì sao trút thêm cho Mai được nữa, ruột gan nó còn đang tơi bời thế kia.
-         Để em gọi cho chồng em nhờ cho con em ăn đã. Mặc định buổi tối là em lo hết vì chồng em trông con ban ngày.
-         Mà bảo lão trông đến mai đi, tối nay qua đêm luôn - tôi đùa biết thừa nó có mà dám - cuối tuần chồng nó mặc định vợ nghỉ nên ngoài việc nằm ườn ra đọc báo, xem phim hay lướt khướt ngoài quán nhậu thì chẳng có gì “ủi” được lão nhúc nhích.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét