Thứ Năm, 18 tháng 2, 2016

Giấc mơ dang dở - Chương 1 | Con Lai - Tiểu thuyết

 Chương 1: Giấc mơ dang dở


Đừng từ bỏ những giấc mơ của bạn…hãy tiếp tục ngủ!

Don’t give up on your dreams…keep sleeping” 

---
Cuối cùng tôi cũng đã tìm được bến đỗ an toàn khi bước sang tuổi ba tám. Một chàng hoàng tử đẹp trai, học cao, công việc ổn định với một căn hộ áp mái sang trọng tại một trong những thành phố lớn nhất nhì của thành viên G7, một ngôi nhà biệt thự hai tầng có vườn hoa cây cảnh ở ngoại ô. Tôi sẽ là người đầu tiên trong gia đình có cơ hội thực hiện “cải biến” giống nòi bằng một đứa con lai tóc vàng, mắt xanh thuần chủng Âu Châu! Chà, thật đáng nể đấy chứ!
Chỉ còn hơn năm tiếng nữa, khi chàng rước tôi về căn hộ mà chúng tôi sẽ chung sống thử 3 tháng trước khi kết hôn, cuộc đời tôi sẽ sang một trang hoàn toàn mới mẻ. Mọi điều đẹp đẽ nhất trong đời! Tôi sẽ không còn phải trở lại “túp lều” lụp xụp tại thành phố ồn ào, bụi bặm, nơi tôi đã sinh ra lớn lên hơn ba mươi năm qua. Ước mơ gặp một chàng hoàng tử thời hiện đại đã thành hiện thực.
Em tiếp viên trẻ đẹp phớt lờ tôi và đi xuống hàng ghế bên dưới nơi có một đôi vợ chồng Tây để nhận yêu cầu. Thì vẫn vậy, tôi, hay nói đúng hơn, khách Việt nam luôn bị phân biệt đối xử ngay cả trên đất nước mình thì có gì phải phàn nàn khi máy bay hiện đã rơi vào không phận quốc tế. Bình thường thì tôi mắng cho. May là tôi đang có tâm trạng tốt. Tôi chỉ nhẹ nhàng quay lại nhắc: “Em xong dưới đó lên chị nhờ chút nhé”.  
Sau hơn mười tiếng, cuối cùng tôi cũng có mặt tại sân bay Frankfurt. Chỉ ít phút nữa thôi sẽ gặp mặt chàng. Cảm giác của tôi lúc này chẳng khác nào cô gái mới lớn sắp ra mắt nhà chồng. Sân bay Frankfurt vẫn vậy như tôi nhớ sau lần qua đây cách hai năm về trước. Dịch vụ vẫn tốt và giờ giấc vẫn chuẩn đến từng phút.  Khi tôi làm thủ tục xong thì hành lý của tôi đã sẵn sàng.  
Rất dễ nhận ra chàng trong đám đông với vẻ cao ráo và đẹp trai giống hệt trong ảnh. Một bó hồng đỏ thắm, một bảng tên nắn nót chào đón tôi.
Tôi khựng lại ngắm nghía tên mình và chàng đến gần năm phút trước khi cất tiếng chào nhỏ nhẹ và đáng yêu nhất có thể: “Edward, hoàng tử của lòng em”. Chàng nhanh chóng nhận ra tôi và nồng nhiệt trao cho tôi một nụ hôn nồng thắm “Giselle, cuối cùng ta cũng gặp nàng! Ôi tình yêu của đời ta”.
Tôi ngất ngây trong cảm giác hạnh phúc! Hít hà bó hoa hồng chàng tặng và nhìn chàng đắm đuối không rời.
“Em nhớ chàng quá chừng! Em nhỡ như hàng thế kỷ rồi đó!”
“Ta cũng nhớ nàng khôn xiết. Ta không tài nào chợp mắt suốt đêm qua”.
Những câu trao gửi yêu thương không ngừng qua lại giữa đôi uyên ương. Thời gian dường như ngừng trôi, dòng người đã tản mạn đi khắp nơi từ khi nào. Chàng và nàng vẫn đứng đó, tay trong tay, mắt trong mắt, như muốn ôn lại toàn bộ kỷ niệm của một tuần quen biết trong một tích tắc.
Căn hộ của chàng trên tầng thượng một tòa nhà cổ kính tuyệt đẹp tại một thành phố lâu đời của Đức. Xa xỉ, tiện nghi. Căn hộ có sáu phòng, một phòng khách rộng thênh thang, hai nhà tắm, một gian bếp rộng như  trong Vua đầu bếp Mỹ, một nhà ăn trang hoàng như trong cung điện và một phòng ngủ rất lãng mạn, ấm cúng.
Tôi ngâm mình trong làn nước ấm, ư ử hát đi hát

“Và con tim đã vui trở lại
Tình yêu đến cho tôi ngày mai
Tình yêu chiếu ánh sáng vào đời
Tôi hy vọng được ơn cứu rỗi”

Tôi đang yêu. Uống một ngụm trà hoa cúc mật ong, nhấm nháp thanh Sô cô la Meji ưa thích mà chàng chuẩn bị sẵn. Tâm trạng tôi không thể tốt hơn khi bước ra từ bồn tắm và đi vào phòng ngủ.
Chiếc giường thật êm ái, thơm tho. Chàng ngồi đó ngắm tôi, dịu dàng nói “Ngủ đi Công chúa. Chắc nàng mệt lắm. Gia nhân ta đã cho về hết rồi, chỉ có ta và nàng”

Không rõ tôi đã ngủ bao lâu rồi.  Khi mở mắt nhìn ra cửa sổ trời đã sâm sẩm. Tôi vẫn lơ mơ, mắt nhắm, mắt mở, chưa buồn ra khỏi giường. Chàng nghe tiếng, nhẹ nhàng mở cửa vào ngồi cạnh

“Công chúa đỡ mệt chưa?” – có cái gì đó thật mềm mại, êm ái chạm vào má khiến tôi tỉnh hẳn. Một chú thỏ bông trắng tinh với một chiếc nơ hồng xinh xắn.

 “Ôi, đẹp quá!” Tôi thốt lên như một cô bé lạc vào thế giới thần tiên. Tôi có nói với chàng là tôi yêu nhất loài thỏ, trông chúng thật ngây thơ và mềm mại  
“Chào mừng Công chúa của anh đến với cuộc sống mà nàng hằng mơ ước!” – Chàng nhẹ nhàng đặt một dải duy băng lên mắt tôi – “Nàng hãy nhắm mắt lại, khi nào ta bảo thì mới được mở đó”.

Chàng dắt tôi ra ngoài. Lời bài “True Love’s Kiss” vang lên gợi lên một không gian đầy vui vẻ, khoáng đạt. (Bài hát mở đầu bộ phim Enchanted, cảnh Giselle và hoàng tử Edward gặp nhau trong rừng)

Phòng khách sáng bừng lên trong những ánh nến lấp lánh khi chàng từ từ tháo duy băng cho tôi. Trên bàn là một chiếc ga tô điệu đà hình trái tim có gắn bảy cây nến (tượng trưng cho bảy ngày quen biết), một bình hoa Lan đầy sắc màu, một chai rượu vang, hai chiếc cốc pha lê thon nhỏ đúng loại tôi thích,  một tấm thiệp hồng thoang thoảng mùi hương quyến rũ, bên cạnh là một hộp quà xinh xắn gắn ruy băng cũng màu hồng

“Nàng mở quà đi”, chàng vừa nói vừa khui chai rượu vang.

Tôi nhìn chàng đắm đuối cứ như chàng là người đàn ông duy nhất trên thế gian này sinh ra là để dành cho riêng tôi.
“Edward! Thật tuyệt diệu! Thật ngọt ngào!”
“Đây chỉ là tấm chân tình của ta, nàng biết mà”

Tôi dán mắt vào đôi uyên ương đang nhảy theo điệu nhạc khi mở nắp hộp lên. Thật lung linh, kỳ diệu! Nàng công chúa xinh đẹp và chàng hoàng tử tuấn tú, tay trong tay cùng nhảy một điệu nhảy mê ly. Một ánh sáng lấp lánh lóe lên. Một chiếc nhẫn kim cương lớn đang tỏa ra thứ ánh sáng kỳ diệu nhất mà tôi từng thấy….

---
Reng, reng, reng…tiếng chuông điện thoại làm tôi giật thót. Tỉnh mộng. Chàng hoàng tử của tôi, ánh sáng lung linh tan biến trong nháy mắt…

Tôi bật dậy đầy tiếc nuối. Chàng sẽ làm gì tiếp theo nhỉ? Tôi tự nhủ khi vơ tay với lấy chiếc Iphone 6 đầu giường. Tôi quên tắt máy tối qua. Bình thường thì cứ lên giường là sẽ không ai có thể quấy rầy tôi được. Thật chẳng đúng lúc chút nào.

“A lô, ai đấy” - tôi làu bàu trong khi mắt liếc lên chiếc đồng hồ treo tường. Mới có tám giờ sáng, vào cái lúc này thì có việc gì mà lại làm phiền người khác thế không biết
“Dạ, xin lỗi có phải số của chị Thủy không ạ… Vâng, em chào chị, em bên công ty mua sắm đài truyền hình, em xin…”
“Biết giờ là lúc nào không?” Tôi bực mình đến độ không giữ được bình tĩnh và lịch sự
“Dạ, xin lỗi đã làm phiền chị. Em gọi đến để thông báo chị đã trúng giải thưởng một cặp đồng hồ Thụy Sỹ trị giá 9,8 triệu do đăng ký tham gia quay số trúng thưởng qua truyền hình vào tuần trước…”
“Cô nhầm rồi, tôi có đăng ký gì đâu. Mà sớm tinh mơ đã gọi. Thật là…”
“Dạ, em có nghĩa vụ phải thông báo cho chị trước chín giờ sáng. Chúng em phải chốt danh sách nhận thưởng trước khi gửi lệnh đặt hàng ra nước ngoài”
“Khỉ gió” - tôi lầm bầm, tôi có bao giờ là người may mắn trúng giải thưởng gì đâu, cũng chẳng ham hố gì mấy trò này vì thường là lừa đảo. Cơ mà có giá trị gần 10 triệu cơ à, vậy thì thử xem nó định giở trò gì.
“Cô làm tôi lỡ mất một việc quan trọng đó có biết không? Nói cụ thể xem nào”
Sau một hồi trình bày dài dòng, tôi hiểu nôm na là tuần trước, khi nghịch ngợm đăng ký hỏi về cặp đồng hồ quảng cáo trên truyền hình, tôi đã vô tình để lại số điện thoại liên lạc. Sau khi quay thưởng thì tôi là trong số mười người may mắn trúng cặp đồng hồ, tôi sẽ không phải trả bất kỳ một chi phí gì ngoài khoản thuế nhập khẩu tương được 1,6 triệu…
Vừa khẳng định không mất gì, giờ lại bảo chỉ mất thuế, rồi lại xin địa chỉ này nọ… Tôi thường không phải đối thủ của những kẻ chuyên lừa đảo. Nhưng trí tò mò đã thôi thúc khiến tôi quyết định cho địa chỉ tòa nhà bên cạnh, hẹn sang tuần khi có đồng hồ thì gọi lại cho tôi.
Bỏ máy xuống, tôi ngồi tiếc nuối về giấc mơ dang dở. Nếu là một vụ lừa đảo thì đúng là không ra gì. Chẳng mấy khi có một giấc mơ ngọt ngào đến vậy.
Gần đây toàn tin xấu. Bạn lâu năm lừa đảo vì tiền, người yêu lâu năm của bạn lừa đảo vì “tình”, công việc không xuôn xẻ, tình yêu trục trặc…Cứ như sao quả tạ đang chiếu mạng. Đến như một giấc mơ thôi cũng không được trọn vẹn.
---
Tôi ra khỏi giường, xả nước bồn tắm. Tôi có một thói quen xấu là thích ngủ dậy trễ nhưng lại không thể bỏ thú vui ngâm bồn trước khi đi làm. Hôm nào tôi cũng là người cuối cùng đến văn phòng với một cốc cà phê, một hộp đồ ăn sáng trong tay khi mọi người đã tề chỉnh trước màn hình máy tính.

Tôi luôn được việc và không bao giờ lạm dụng tình cảm quý mến của Sếp. Tôi cũng chưa bao giờ khiến chị bị khiển trách. Tôi làm hiệu quả và năng suất gấp nhiều người khác. Tôi chỉ cần năm, sáu tiếng cũng dư sức làm việc hiệu quả hơn những người khác làm bảy, tám tiếng. Nói thật ra tần suất công việc bên này so với Tập đoàn lúc trước tôi làm chẳng thấm vào đâu. Nếu được thì tôi chỉ cần làm nửa ngày. Con số không hề biết nói dối. Doanh số của phòng tôi luôn đứng đầu công ty, luôn vượt hoặc tối thiểu bằng với kỳ vọng cao ngất của Sếp.
Do bị đánh thức sớm hơn mọi ngày, hôm nay là ngày đầu tiên trong tuần, hay trong tháng, tôi đến văn phòng sớm hơn hẳn. Mới chỉ có vài “con ong chăm chỉ” kịp đặt túi xuống, đang trố mắt nhìn tôi.

“Dạ chị đến sớm thế”
“Hôm nay chị không bận ạ”
Tôi biết ngay chúng nó “hỏi đểu”. Không chấp. Tôi có một ưu điểm “tình bạc phân minh, ái tình dứt khoát”. Tôi đánh giá năng lực con người không vì yêu ghét cá nhân. Tôi luôn rất công bằng với mọi nhân viên. Mọi người chỉ có thể ngấm ngầm ghen tị về thời gian thoải mái của tôi chứ chưa bao giờ dám xì xào về năng suất và hiệu quả làm việc của tôi.
Nhấm nháp li cà phê Starbuck cùng chiếc bánh sừng bò kẹp thịt nguội, pho mát trong khi đung đưa theo điệu nhạc sôi động của Uptown funky do Bruno Marc say sưa trình diễn, tôi vừa mơ màng nhớ lại những chi tiết thú vị trong giấc mơ dang dở của mình.

Mà kỳ cục thật. Cái thói lãng mạn nửa vời khiến cho giấc mơ của tôi cũng có vẻ gì đó méo mó, khác người. Một sự kết hợp, pha trộn kỳ quặc giữa một bộ phim, một ước muốn với một ảo tưởng lãng xẹt.
Nếu mơ tiếp thì thế nào nhỉ, có lẽ chàng sẽ quỳ xuống cầu hôn với chiếc nhẫn Kim cương (dễ đến hai cara)? Một chuyến du ngoạn trên tàu năm sao đi khắp các nước Âu Châu? Giá mà tôi không bị thức giấc…
“Thủy, vào văn phòng chị chút nhé” – Kim Anh, chị Sếp tôi đi ngang qua gọi
 Một gáo nước lạnh nữa dội vào đầu. Tôi giật mình trở về với thực tại. Nhanh chóng đưa đầu óc trở lại với công việc và cuộc sống hàng ngày.
Cuộc họp đột xuất ngốn mất một tiếng đồng hồ. Lại vẫn cái việc khó khăn vốn này nọ mà tuần trước tôi vừa được thông báo. Nhưng lần này thì có vẻ nghiêm trọng hơn tôi tưởng.
Vừa ra khỏi phòng họp thì Huệ, đứa bạn thân gọi điện than rằng nó vừa phát hiện ra có thai trong khi nó chót bỏ việc hai tháng trước. Giờ vừa không có việc vừa mất đi trợ cấp thai sản sáu tháng sau sinh.
“Thì tôi đã bảo rồi. Đứa thứ hai chứ có phải lần đầu đâu. Chẳng có kế hoạch dài hạn gì. Nhường nhịn một chút, cứ nổi máu anh hùng làm gì” – đang tâm trạng chán ngán, tôi ca cho một bài
“Tôi than với bà hay bà đang than với tôi vậy? Chẳng an ủi câu nào còn mắng mỏ”
“À không, tôi lo cho bà quá nên nói vậy thôi… Thôi kệ đi, đâu có đó. Chiều tôi về qua café giải sầu nhé. Giờ đang có chuyện phải giải quyết gấp đã”
Đang định ngồi lên kế hoạch ứng phó tình hình cấp bách thì bên ngân hàng gọi điện xin lỗi vì hồ sơ làm thẻ VIP (được miễn phí thường niên) của tôi không kịp vào đợt duyệt của năm nay. “Còn đầy ngân hàng khác” – tôi lẩm bẩm tự an ủi – “mỗi tội hồ sơ giấy tờ lằng nhằng”. Techcombank có tài khoản trả lương của tôi, đã có thông tin đầy đủ, chẳng phải chứng minh gì, lại được hoàn trả tiền cho giao dịch đầu tiên, tặng quà.




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét